CÔNG CHÚA TÓC MÂY

- 0 / 0
(Tài liệu chưa được thẩm định)
Nguồn:
Người gửi: Dương Thị Dung
Ngày gửi: 13h:22' 06-12-2025
Dung lượng: 974.0 KB
Số lượt tải: 0
Nguồn:
Người gửi: Dương Thị Dung
Ngày gửi: 13h:22' 06-12-2025
Dung lượng: 974.0 KB
Số lượt tải: 0
Số lượt thích:
0 người
Disney Pixar
Tên eBook: Disney - Công Chúa Tóc Mây
Tác giả : Nhiều Tác Giả
Thể loại: Sách Thiếu Nhi, Văn học phương Tây
Bộ sách: Disney Pixar
Công ty phát hành: Alphabooks
Nhà xuất bản: NXB Dân Trí
Trọng lượng vận chuyển: 280 g
Kích thước: 13 x 19 cm
Ngày xuất bản: 12/2014
Hình thức: Bìa Mềm
Giá bìa: 39.000 ₫
Chia sẽ ebook : http://downloadsachmienphi.com/
Tham gia cộng đồng chia sẽ sách :
Fanpage : https://www.facebook.com/downloadsachfree
Cộng đồng Google : http://bit.ly/downloadsach
Giới thiệu:
Hay tuyệt! Hết sảy! Thú quá!
Quá được! Thích mê! Ghiền luôn!
5 sao! Yêu cuốn sách này!
Ai mà không thích đọc được cơ chứ? Một cuốn sách hay! Mọi người nên đọc cuốn sách này! Bởi nó
hay lắm lắm lắm! …
Đó là lời nhận xét của một cậu bé năm tuổi được mẹ đọc sách mỗi tối trước giờ đi ngủ; của một cô bé
chín tuổi “bận rộn đọc theo yêu cầu” cho em gái ba tuổi; của một bà mẹ “đọc ké” sách của cậu con
trai chín tuổi; hay chính là lời khuyên “nghiêm túc” của một cậu bé tám tuổi, có em trai lên bốn; là cảm
xúc của mọi người sau khi đọc Nữ hoàng băng giá,Công chúa tóc mây, Ralph Đập phá… trong bộ
Tiểu thuyết thiếu nhi Disney, chuyển thể từ những siêu phẩm điện ảnh chạm đến trái tim con trẻ của
Disney.
Bộ sách đặc biệt dành cho "big fan" của những nàng công chúa Disney, những Quái nhí và anh hùng,
bạn bè đồ chơi đại gia đình Disney. Và hơn tất cả, dành cho những bé em giàu trí tưởng tượng say mê
những câu chuyện thần tiên, những bạn nhỏ đang háo hức tập đọc, và muốn rèn luyện thói quen đọc
sách từ nhỏ!
16 cuốn tiểu thuyết mini kể lại chân thực và sống động toàn bộ chuyện phim với đầy đủ tình tiết thú vị,
bằng ngôn ngữ dễ hiểu, trong sáng. 16 cuốn truyện chữ, từ đầu đến cuối dù không có hình ảnh minh họa
nào nhưng sẽ lôi cuốn bất kỳ ai từng cầm sách trên tay. Bởi không chỉ là những thước phim được
chuyển thể, đó còn là những ô cửa mở ra thế giới văn học. Bởi không chỉ là những chuyện phim dí
dỏm, hài hước với những khung hình lung linh, đó còn là những câu chuyện rất đời, và để lại nhiều bài
học cho trẻ: tình phụ tử cảm động của bố con cá hề, tình chị em tha thiết của hai nàng công chúa, tình
bạn nhí nhố mà khăng khít của cặp đôi hù dọa ưu tú nhất hành tinh, tình cảm gia đình keo sơn, gắn bó
của gia đình siêu nhân, chuyện tình yêu của người máy, chuyện khát khao được làm Người Tốt của một
Kẻ-trót-phải-làm-Kẻ-Xấu, chuyện nàng công chúa dám vượt lên lề thói, để được là chính mình…
Trong Disney - Công Chúa Tóc Mây, một cuộc phiêu lưu kỳ thú hứa hẹn bắt đầu khi tên trộm lõi đời
Flynn Rider gặp Rapunzel, nàng công chúa tóc vàng đơn độc. Đúng ngày tròn 18 tuổi, Rapunzel lên
kế hoạc rời khỏi tòa tháp bí mật, nơi nàng bị giam giữ bấy lâu nay nhưng nàng cần Flynn dẫn đường.
Mời các bạn đón đọc Disney - Công Chúa Tóc Mây.
Rapunzel lớn lên trong một tòa tháp bí mật.
Tên trộm Flynn Rider nghĩ rằng gã đẹp trai gấp bội so với tấm hình Truy nã.
Chú ngựa hoàng cung Maximus không ngừng truy đuổi Flynn.
Anh em nhà Stabbington là đồng bọn của Flynn trong vụ trộm.
Chú tắc kè Pascal khích lệ Rapunzel đối mặt với Flynn.
Rapunzel ngạc nhiên khi lần đầu nhìn kỹ Flynn Rider.
Rapunzel dễ dàng trói Flynn bằng mái tóc của nàng.
Flynn cố gắng quyến rũ Rapunzel bằng vẻ ưa nhìn của mình. Nhưng chẳng ích gì.
Rapunzel vui sướng tuột xuống khỏi tòa tháp lần đầu tiên trong đời!
Cuộc phiêu lưu của Rapunzel làm lộ rõ khí phách thực sự của nàng.
Mở đầu
Ngày xửa ngày xưa, có một giọt nắng từ thiên đường rơi xuống mặt đất. Ở nơi giọt nắng rơi xuống nở
ra một đóa hoa nhiệm màu với sức mạnh chữa lành cho những người bệnh tật, đau yếu.
Một ngày kia, có mụ già tên là Mẹ Gothel đi qua. Mụ vừa lần bước dọc theo triền đồi hiểm trở như
thường lệ vừa khe khẽ hát. Mụ nhìn xuống và phát hiện ra đóa Kim Hoa.
Vừa lúc định hái đóa hoa khỏi mặt đất, mụ nhận ra đóa hoa đang tỏa sáng. Mẹ Gothel cứ hát, cứ hát,
và giọng hát run rẩy của mụ ta dần trở nên khỏe khoắn và trong trẻo. Những khớp xương già nua chẳng
còn đau nhức nữa. Mụ ta nhìn xuống đôi tay nhăn nheo, và nhận thấy tất cả những nếp nhăn đã biến
mất. Đột nhiên, mụ trở lại thời trẻ măng, và đôi mắt mụ bỗng mở to trong một niềm sung sướng ích kỷ.
Thế là, Mẹ Gothel quyết định giữ đóa hoa lại vì muốn tiếp tục sử dụng sức mạnh của nó. Đó là bí mật
của riêng mình mụ mà thôi. Suốt nhiều thế kỷ sau, mụ ta sống một cách mãn nguyện, hát cho đóa hoa
nghe mỗi ngày, khiến nó tỏa sáng, mang theo thứ phép màu có quyền năng giữ mụ mãi trẻ trung và xinh
đẹp. Cũng bởi sự canh giữ đầy tham lam của mụ, chẳng ai được hưởng sức mạnh chữa lành từ đóa hoa
nữa.
Năm tháng trôi qua, một vương quốc nhỏ bé nhưng hạnh phúc mọc lên và phát triển thịnh vượng ở
vùng gần đó. Vương quốc xinh đẹp được bao quanh bởi làn nước xanh thẳm lấp lánh, với những con
sóng dịu dàng óng ánh phản chiếu bầu trời ngập nắng, và hòn đảo này giàu có cả về của cải lẫn tình
thân ái chan hòa giữa người với người. Dù rằng cư dân vương quốc vẫn thường được nghe huyền thoại
về đóa Kim Hoa, nhưng chưa ai từng trông thấy nó. Đó là thứ được nhắc đến trong những câu chuyện
quanh đống lửa vào những đêm đông lạnh giá; dù sự thật là, họ chẳng bao giờ thực sự cần đến đóa
hoa.
Những ngày ấy, dân chúng trong vương quốc vô cùng vui sướng khi nghe tin Hoàng hậu mang thai.
Nhưng chẳng được bao lâu, niềm hạnh phúc của toàn vương quốc vụt tắt. Người ta đồn đại rằng Hoàng
hậu lâm bệnh thập tử nhất sinh. Dường như chẳng còn thứ gì có thể cứu được Hoàng hậu.
Phải thế chăng? Biết đâu chừng đóa Kim Hoa lại chẳng phải một truyền thuyết cổ xưa?
Sẵn sàng làm mọi điều để cứu chữa cho Hoàng hậu, dân chúng mở một cuộc tìm kiếm trong khắp
vương quốc và những vùng lân cận. Họ lùng sục từng ngọn đồi, từng cánh đồng, băng qua núi non và
thung lũng. Thậm chí, họ còn vượt qua vùng nước xanh thẳm, khám phá những vùng đất sỏi đá trơ trọi
ở bờ bên kia.
Mẹ Gothel, người đã chiếm giữ đóa hoa và sống tách biệt khỏi dân chúng trong vương quốc, khi ấy
đang hát với đóa hoa như mọi ngày thì chợt phát hiện những người lạ mặt ở phía xa. Họ lùng sục từng
phân từng ly trên mảnh đất. Đóa hoa của ta! Mẹ Gothel ích kỷ nhủ thầm. Không thể để chúng tìm thấy!
Nó là của ta! Nhưng Mẹ Gothel đã hoàn toàn sai. Đóa hoa kỳ diệu không thuộc về riêng mụ. Và mụ
chẳng thể làm gì để cấm cản những người khác được nhận sức mạnh chữa lành của đóa hoa.
Mẹ Gothel trở nên run sợ. Mụ nhanh chóng lẩn đi và theo dõi những kẻ lạ mặt từ xa khi họ tiến lại phía
gờ đá nơi có đóa Kim Hoa nhiệm màu.
“Tìm ra rồi! Tìm ra rồi!” Những người lạ mặt hét lớn.
Mẹ Gothel nhìn theo, kinh hoàng, khi người canh gác cung điện nhổ cây hoa và mang đi mất. Run rẩy,
mụ bám theo những người lạ mặt khi họ mang đóa hoa quý giá về lâu đài. Rồi mụ tiếp tục ẩn nấp với
hy vọng sẽ nghĩ ra cách để chiếm lại đóa Kim Hoa.
Nhưng đã quá muộn. Đóa hoa được chế thành liều thuốc cho Hoàng hậu đang ốm yếu. Phép màu của
đóa hoa phát huy tác dụng, Hoàng hậu bình phục tức thì! Nhà vua và thần dân trong vương quốc vui
mừng khôn xiết.
Sau đó không lâu, Đức vua và Hoàng hậu bước ra ban công cung điện, bế trên tay nàng Công chúa mới
sinh. Đó là một bé gái vô cùng xinh xắn, mang đôi mắt màu xanh ngọc bích tuyệt đẹp của mẹ cùng mái
tóc dợn sóng vàng rực rỡ như ánh mặt trời. Khoảng sân trước cung điện ngập tràn tiếng reo vui của
dân chúng khi họ lần đầu nhìn thấy nàng Công chúa bé bỏng.
Nhưng Mẹ Gothel, kẻ đang dõi theo trong khoảng tối, lại chẳng được vui mừng như thế. Không có
phép màu của đóa Kim Hoa, mụ trở nên già cỗi mỗi ngày. Sôi sục trong cơn giận dữ, mụ vẫn kiên nhẫn
chờ.
Khi ánh mặt trời nhạt dần và màn đêm dần buông, Đức vua cùng Hoàng hậu thắp một chiếc đèn lồng
rực sáng rồi thả lên bầu trời đêm, chào mừng ngày sinh của Công chúa bé bỏng.
Tất cả tình yêu và hy vọng cho hạnh phúc của Công chúa đều được gửi gắm vào chiếc đèn. Ai nấy đều
nhìn theo chiếc đèn bay lên tận trời cao với tất cả niềm hân hoan.
Nhưng, hạnh phúc của Đức vua và Hoàng hậu chẳng được bao lâu. Đêm khuya hôm đó, khi cả vương
quốc chìm trong giấc ngủ, Mẹ Gothel rón rén lẻn vào phòng Công chúa, tiến lại gần chiếc cũi với khao
khát trả thù. Thoắt một cái, mụ vụt đưa tay về phía đứa trẻ, nhưng rồi bỗng đột ngột dừng lại. Những
lọn tóc vàng óng ả của cô bé mê hoặc Mẹ Gothel. Chẳng thể đừng được, mụ vuốt ve nhè nhẹ mái tóc
và khe khẽ hát, như mụ đã từng làm với đóa hoa biết bao lần trước đây.
Chẳng thể ngờ, mái tóc của cô bé bắt đầu tỏa sáng! Mẹ Gothel sửng sốt đứng nhìn, và bất chợt sung
sướng ngập tràn khi bàn tay già nua lại một lần nữa trở nên căng mịn. Hóa ra sức mạnh của đóa Kim
Hoa đang ẩn giấu trong mái tóc vàng óng của nàng Công chúa nhỏ!
Mẹ Gothel cắt một lọn tóc của Công chúa, mụ ngắm nhìn nó trong bàn tay. Giờ thì mụ có thể mang theo
và sử dụng nó bất cứ khi nào mụ muốn.
Nhưng mọi chuyện chẳng hề như mong muốn. Lọn tóc vàng trong tay Mẹ Gothel nhanh chóng chuyển
sang màu nâu sậm. Mẹ Gothel sửng sốt nhìn lại lọn tóc phía sau gáy Công chúa. Một đoạn tóc nâu ở
đó, đúng nơi lọn tóc vàng đã bị cắt đi. Mụ điên tiết nhận ra rằng, phép màu chỉ hiệu nghiệm khi mụ hát
và vuốt ve mái tóc trên đầu Công chúa!
Giờ mụ chỉ có thể làm một điều duy nhất. Mụ sẽ phải đánh cắp đứa trẻ… và giấu biệt nó khỏi thế giới
loài người, mãi mãi.
Chương 1
Suốt bao nhiêu năm trời, dân chúng trong vương quốc không ngừng tìm kiếm, nhưng họ chẳng bao giờ
tìm ra Công chúa. Chẳng ai biết rằng ở một nơi xa, ẩn trong thung lũng kín đáo, Mẹ Gothel đã tự mình
nuôi nấng đứa trẻ. Để ngăn cô bé trốn thoát, Mẹ Gothel giữ cô bé trên đỉnh một ngọn tháp chon von,
nơi họ coi là nhà của mình.
Mở ra trước mắt cô bé là khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp của thung lũng xanh. Một thác nước bắt
nguồn từ đỉnh những vách núi đá dựng đứng bao quanh, đổ xuống dòng suối lấp lánh và uốn lượn bên
dưới. Trên mặt đất, thảm cỏ ngập đầy hoa và cây lá xum xuê tươi tốt. Và cầu vồng thường hiện ra từ
dòng nước, cong cong mờ ảo bên trên ngọn tháp bằng đá.
Vào ban ngày, Mẹ Gothel thường ra khỏi tháp để hái rau củ và thảo mộc. Có đôi lúc, cô bé dõi theo
Mẹ Gothel đi về phía cuối thung lũng và chui qua một hốc tối dưới chân núi đá, biến mất vào một
đường hầm, đưa mụ ra khỏi tầm mắt của cô bé.
Đường hầm ấy dẫn tới khu rừng phía ngoài thung lũng. Mẹ Gothel luôn đảm bảo rằng không ai nhìn
thấy khi mụ vào và ra khỏi đường hầm. Vì nếu bị ai đó phát hiện, họ hẳn sẽ tìm ra ngọn tháp và cả
nàng công chúa bị đánh cắp.
Mẹ Gothel yêu quý Rapunzel, tên cô gái nhỏ của mụ. Và cô bé cũng yêu thương Mẹ Gothel vô cùng.
Dù sao đi nữa, đó là người mẹ duy nhất – con người duy nhất mà Rapunzel biết đến, hay nhớ được.
Mẹ Gothel cho cô bé ăn, tắm cho cô bé. Mụ dõi theo Rapunzel khi cô bé chập chững những bước đầu
tiên. Và hát ru cô gái nhỏ mỗi ngày, khi mụ vuốt ve và chải mái tóc vàng của cô bé. Rapunzel chưa bao
giờ được biết đến tình yêu thực sự của cha mẹ ruột.
Bốn năm trôi qua yên bình, trước khi Rapunzel lần đầu tiên hỏi Mẹ Gothel, “Mẹ ơi, sao con không
được ra ngoài?”
Mẹ Gothel luôn cẩn trọng khi trả lời cô bé. Mụ biết rằng mụ cần khiến cô bé đủ sợ hãi để không bao
giờ ra khỏi ngọn tháp, chốn an toàn cho cô bé.
“Thế giới bên ngoài là một nơi vô cùng nguy hiểm, đầy rẫy những kẻ tàn nhẫn và ích kỷ,” mụ trả lời.
Mụ không muốn đánh mất Rapunzel. Giờ cô bé dường như đã là một phần của mụ. Mụ nâng niu
Rapunzel như thể một đóa hồng vô giá, hay một viên ngọc quý vậy.
Mẹ Gothel nâng mái tóc của Rapunzel lên. Cô bé với tay ra chạm vào đoạn tóc ở sau gáy. Đó là đoạn
tóc duy nhất ngắn ngủn và sẫm màu.
“Họ chỉ muốn chiếm đoạt phép màu của con cho bản thân,” Mẹ Gothel nói dối khi Rapunzel ngắm nhìn
đoạn tóc mà chính mụ đã cắt đi. “Bởi thế họ đã cắt một đoạn tóc của con.”
“Vâng, thưa Mẹ.” Rapunzel thoáng chút run rẩy. Thế giới bên ngoài hẳn là hiểm nguy vô cùng.
Rồi vào đêm sinh nhật lần thứ tư của mình, Rapunzel nhón gót lẻn đến cửa sổ ngọn tháp. Và cô bé nhìn
thấy giữa bầu trời đêm, hàng ngàn đốm sáng lấp lánh trôi phía bên kia những đỉnh núi bao bọc thung
lũng, hướng về phía bầu trời và những ngôi sao.
Những đốm sáng đó cũng xuất hiện vào đêm sinh nhật thứ năm, thứ sáu và thứ bảy của cô bé. Rapunzel
yêu những đốm sáng lơ lửng ấy. Thậm chí, cô bé bắt đầu tin rằng, vì một lý do nào đó, những đốm
sáng ấy xuất hiện là để dành riêng cho cô.
Rapunzel nào có biết, mỗi năm, Đức vua và Hoàng hậu cùng tất cả thần dân trong vương quốc đều thả
hàng ngàn chiếc đèn lồng thắp sáng như để dẫn đường cho nàng Công chúa mất tích của họ. Họ hy
vọng rằng, một ngày nào đó, ánh sáng ấy sẽ đưa cô trở về nhà.
***
Năm tháng trôi qua, và Rapunzel đã lớn, trở thành một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần với đôi mắt xanh
biếc và mái tóc vàng óng dài đến hai mươi mét – mái tóc dài miên man mà nàng thường dùng làm
chiếc đu, giúp nàng bay vun vút qua những thanh xà trong tháp, rồi làm chiếc cọ để vẽ nên những bức
họa mà nàng yêu thích. Bất chấp cuộc sống đơn độc nơi đỉnh tháp, chẳng điều gì có thể ngăn được sức
sống của Rapunzel.
Sinh nhật lần thứ mười tám đang đến gần, và Rapunzel quyết định rằng, sinh nhật này sẽ phải thật khác
biệt. Ít nhất thì nàng cũng hy vọng như vậy. Nhưng trước hết, Rapunzel sẽ phải thu hết can đảm để xin
Mẹ Gothel một đặc ân to lớn nhất. Mẹ Gothel luôn nói rằng một ngày nào đó, khi Rapunzel đủ lớn, khi
nàng đã sẵn sàng, mụ sẽ cho phép nàng ra ngoài. Ra ngoài cơ đấy! Rapunzel chỉ có thể tưởng tượng về
thế giới bên ngoài ấy, nơi cô được thấp thoáng nhìn thấy qua khung cửa sổ, một nơi đầy những sinh vật
và cây cối, những cảnh sắc, âm thanh, và mùi hương mà cô chưa từng biết đến!
Rapunzel thấp thỏm mong ngóng rằng Mẹ Gothel cuối cùng cũng chấp nhận cho nàng ra ngoài. Nàng
cần phải tìm ra những đốm sáng trôi dạt bí ẩn ấy từ đâu đến!
Chương 2
Mở toang cánh cửa sổ của tòa tháp, Rapunzel nhoài người ra ngoài bệ cửa, hít thở không khí trong
lành của buổi sáng. Không gian ngoài kia dường như luôn có thứ mùi hương dễ chịu hơn bên trong tòa
tháp, không khí ngoài cửa sổ cũng mát mẻ và tươi mới hơn. Trên chậu dâu tây đặt bên cạnh, chú tắc kè
Pascal với màu da xanh nhảy ra chào đón nàng. Pascal, người bạn duy nhất của Rapunzel đang nhấp
nháy đôi mắt to cồ cộ nhìn cô gái, đầy rạng rỡ. Cậu ta có thể đổi màu da sang bất cứ màu nào. Như lúc
này đây, cảm nhận được tâm trạng của Rapunzel, cậu ta lập tức đổi sang màu vàng rực rỡ.
Như mọi khi, Pascal biết rõ điều gì là tốt nhất cho Rapunzel. Nàng muốn được ra ngoài! Pascal nhắp
đuôi qua ngưỡng cửa sổ, ra dấu rủ nàng ra khỏi ngọn tháp cùng cậu. Nhưng Rapunzel lắc đầu. Nàng
không thể ra ngoài. Nàng cần được Mẹ Gothel cho phép trước đã. Điều đó làm Pascal cụt hứng đôi
chút.
“Ôi thôi nào, Pascal,” nàng tươi cười nói với chú tắc kè bé xíu khi ra hiệu cho Pascal vào lại trong
tháp. “Trong này cũng đâu đến nỗi chán lắm.”
Nàng dùng mái tóc vàng để kéo một chiếc đòn bẩy. Cánh cửa sổ bằng gỗ dày che kín những khung cửa
phía trên đầu nàng, nơi đỉnh ngọn tháp, bật mở. Cả tòa tháp ngập tràn trong ánh nắng, những đốm bụi
lấp lánh khắp không gian. Một ngày mới sắp bắt đầu – ngày mà nàng sẽ xin Mẹ Gothel đưa nàng đi
ngắm những đốm sáng lấp lánh!
Ngọn tháp cho hai mẹ con một không gian sống nhỏ − cao nhưng lại hẹp. Ở gian chính có một chiếc
bếp nhỏ cùng với phòng khách, nơi đặt chiếc lò sưởi khổng lồ. Khung cửa sổ Mẹ Gothel dùng để ra
vào nằm ở một phía ngọn tháp. Mẹ Gothel ngủ trong một phòng ở ngay tầng tháp ấm cúng thoải mái
này.
Bước lên những bậc thang gỗ uốn lượn sẽ tới một gác xép nhỏ, chính là phòng của Rapunzel. Ở đây,
nàng có một hộp màu, một chiếc đàn ghi-ta cùng chiếc giường nhỏ xíu cho Pascal.
Rapunzel vẫn thường bận rộn suốt cả ngày. Nhưng hôm nay, Pascal cảm nhận được sự phấn khởi khi
nàng làm những công việc hàng ngày, từ lau chùi, quét dọn, phủi bụi đồ đạc, lau sàn nhà làm bằng
những tấm gỗ vàng dày và phiến đá bóng loáng, giặt chiếc váy màu tím nhạt duy nhất. Rồi nàng ngồi
chơi đàn. Nàng đã tự học cách chơi, hẳn nhiên là vậy, nhưng những giai điệu ngân lên từ dây đàn vô
cùng đẹp đẽ.
Nàng có vài tấm tranh ghép hình vẫn thường xếp vào và gỡ ra luôn. Khi cảm thấy bực bội, Rapunzel
thường chơi phi tiêu. Nàng nhắm khá giỏi, và đặt mục tiêu ở mọi ngóc ngách, xó xỉnh để thử thách bản
thân với độ khó tăng dần. Một ngày nào đó, nàng sẽ chế tạo ra một chiếc phi tiêu có thể bay xuyên qua
thung lũng, và cắm vào một trong những vách đá phía xa kia. Nhưng ngày đó còn xa xôi lắm. Rapunzel
cũng thích đọc sách vô cùng! Nàng có đúng ba cuốn sách, đều đã thuộc nằm lòng, một cuốn về nghệ
thuật nấu nướng – thứ giúp nàng rất nhiều trong chuyện bếp núc, một cuốn về địa chất, và một cuốn về
thực vật. Nàng cực kỳ yêu thích cuốn sách về thực vật. Đó là cuốn sách nhiều màu sắc nhất, và giải
thích về mọi thứ mọc phía ngoài kia!
Pascal gắng kiên nhẫn khi Rapunzel làm đi làm lại những việc đó, nhưng đôi khi, cậu ta chẳng thể ngăn
mình đảo mắt ngán ngẩm. Thật là chán chết! – nhất là khi nàng chải mái tóc hàng mấy giờ liền.
Sáng nay, khi nàng xong xuôi hết việc nhà, chơi ghi-ta, xếp hình, đọc sách và chải tóc… Rapunzel
nhoẻn miệng cười với Pascal. Như thường lệ, nàng dành việc mình yêu thích nhất để làm cuối cùng: vẽ
tranh! Đó chính là niềm đam mê của nàng. Những bức tường của tòa tháp phủ đầy tranh của nàng. Tung
một đoạn tóc vàng lên xà nhà, nàng nhấc bổng chính mình lên, hướng về khoảng tường yêu thích.
Nhưng hôm nay, khi kéo chiếc rèm đỏ che phủ bức vẽ, nàng nhìn nó theo một cách hoàn toàn khác. Một
hình ảnh phỏng theo những gì nàng nhìn thấy từ khung cửa sổ − cảnh tượng ban đêm với những đốm
sáng rực rỡ bay lên bầu trời.
Rapunzel kéo hộp màu vẽ ra, định một khoảng trống nhỏ mà nàng muốn lấp đầy. Sau khi đã vẽ xong
toàn bộ khung cảnh, nàng vẽ thêm chính mình vào đó, nhỏ bé và sẵn sàng tiến vào khu rừng phía sau
đường hầm – để ngắm nhìn thế giới bên ngoài thung lũng bé nhỏ.
Đột nhiên, Rapunzel nghe thấy giọng mẹ. “Rapunzel!” Mẹ Gothel cất tiếng gọi vang từ phía ngoài tòa
tháp. “Rapunzel! Thả tóc xuống đi nào!”
Rapunzel há hốc miệng. Thời khắc ấy đã đến! Nàng hít một hơi thật sâu và quay qua Pascal, nhận một
nụ cười đầy khích lệ từ chú tắc kè xanh.
Chương 3
“Được rồi,” Rapunzel nói với Pascal, cố gắng tỏ ra bình tĩnh. “Chẳng có gì to tát cả, cứ theo kế hoạch
mà làm thôi. Tớ sẽ nói, 'Mẹ ơi, con có điều này muốn hỏi!'…” Và giọng nàng bỗng lí nhí, “Suốt mười
tám năm nay.” Trái tim Rapunzel chùng xuống. Có khi nàng vẫn chưa sẵn sàng ra ngoài.
Pascal chòng chọc nhìn Rapunzel, rồi uốn thân hình tí xíu, ưỡn ngực ngụ ý rằng nàng hãy dũng cảm lên.
“Ừ tớ biết, Pascal ạ.” Rapunzel rất đỗi cảm kích trước sự động viên. “Đi thôi nào,” nói rồi nàng ra
hiệu cho chú ta trốn đi. “Đừng để mẹ thấy cậu.” Mẹ Gothel chẳng đời nào chấp nhận một loại thú nuôi
nào hết.
Pascal gật đầu, và hóa mình nom giống hệt những phiến đá lò sưởi.
Phía dưới kia, Mẹ Gothel hét lớn, “Rapunzel! Đứng mãi dưới này chẳng làm mẹ trẻ lại tí nào đâu!”
Rapunzel vội lao về phía cửa sổ.
“Con đây mẹ ơi!” Rapunzel hô to. Nàng vắt mái tóc vàng lên chiếc ròng rọc bên ngoài cửa sổ và thả
cuộn tóc xuống. Ngay khi Mẹ Gothel đặt một chân vào vòng tóc, Rapunzel bắt đầu chầm chậm kéo mụ
lên cửa sổ tòa tháp. Đây quả thực là một công việc khó nhọc!
“Chào mẹ!” Rapunzel hụt hơi nói.
“Rapunzel, sao con có thể làm được chuyện này mỗi ngày nhỉ? Chắc phải kiệt sức mất!” Mẹ Gothel
vừa leo vào vừa nói.
“Ôi, có gì đâu mẹ.” Rapunzel hào hứng đáp lại.
“Thế thì con còn làm trò gì mà lâu quá vậy?” Mẹ Gothel buột miệng, rồi lập tức giả lả nói thêm với
giọng điệu ngọt ngào nhất mà mụ có thể tạo ra, “Chà, mẹ chỉ trêu con thôi mà.”
Nhưng lúc ấy, Rapunzel chỉ lăm lăm tập trung vào mối quan tâm lớn nhất của nàng.
“À, mẹ ơi…” Nàng ngập ngừng. Nhưng Mẹ Gothel liền ngắt lời.
“Ôi Rapunzel, hãy nhìn vào gương mà xem. Con biết mẹ thấy điều gì không?” mụ kéo Rapunzel lại bên
với một cái ôm hờ. “Mẹ nhìn thấy một cô gái trẻ trung, tuyệt đẹp, mạnh mẽ và đầy tự tin.”
Rapunzel ngượng ngùng lắm, để rồi nhận ra Mẹ Gothel đang nói về hình phản chiếu của chính mụ
trong gương!
“À… mẹ ơi?” Rapunzel lại bắt đầu, ngập ngừng đầy căng thẳng. “Mẹ biết đấy, ngày mai là con tròn
mười tám tuổi. Và con… con muốn xin… một món quà sinh nhật con hằng mơ ước… thực ra thì con
đã muốn mấy năm nay rồi cơ…”
Mẹ Gothel lắc đầu vẻ sốt ruột. “Ôi Rapunzel, con có thôi lầm bầm đi không? Con thừa biết mẹ cảm
thấy thế nào rồi mà. Lầm bà lầm bầm, nghe bực mình hết sức!”
Rapunzel thở dài, nhưng Pascal ra hiệu cho nàng phải nói tiếp.
Rapunzel gật đầu và thốt lên, “Con muốn xem những đốm sáng bay!”
Mẹ Gothel hoàn toàn choáng váng. Bản thân Rapunzel cũng choáng váng không kém. Nói rồi! Nàng
nghĩ. Cuối cùng mình cũng nói ra rồi!
“Con nói gì?” Mẹ Gothel sửng sốt hỏi lại.
“Dạ,” Rapunzel đáp lời, “con mong sinh nhật năm nay mẹ sẽ đưa con đi xem những đốm sáng bay.”
“Ý con là những ngôi sao ấy hả?” Mẹ Gothel hỏi với hy vọng rằng Rapunzel vẫn còn nhỏ để phỉnh
phờ.
Rapunzel lắc đầu quầy quậy. “Chuyện là thế này mẹ ạ,” nàng hào hứng nói, “con vẫn vẽ lại những ngôi
sao, và chúng chỉ luôn đứng im một chỗ. Nhưng những thứ này khác lắm! Năm nào chúng cũng xuất
hiện vào sinh nhật con! Chỉ đúng vào sinh nhật con thôi! Và con không thể không nghĩ chúng là dành
riêng cho mình!”
“Con cần phải đi xem chúng, mẹ ạ,” nàng nói tiếp. “Và không phải chỉ nhìn từ cửa sổ − mà xem tận
mắt ấy! Con cần phải biết chúng là gì.”
Mẹ Gothel cố tỏ ra bình tĩnh. “Đi ra ngoài ấy hả?” mụ vừa nói vừa vắt óc suy tính. “Sao thế,
Rapunzel, con biết vì sao chúng ta phải sống tít trên tháp này mà.”
“Con biết ạ...” Một thoáng rùng mình lướt qua sống lưng nàng khi Mẹ Gothel miêu tả những con người
khủng khiếp, đáng sợ, những gã côn đồ và kẻ lưu manh, với móng vuốt sắc nhọn và vũ khí đầy mình.
Mẹ Gothel cứ nói mãi, cho đến khi cảm thấy Rapunzel đã hiểu được rằng nàng phải có trách nhiệm
bảo vệ món quà trời ban: mái tóc vàng màu nhiệm. Rồi mụ cứng rắn nói, “Rapunzel. Đừng bao giờ đòi
mẹ ra khỏi tòa tháp này một lần nào nữa!”
“Vâng, thưa mẹ,” Rapunzel ngoan ngoãn đáp lời, lòng buồn rầu vô hạn.
“Ôi…” Mẹ Gothel đổi ngay giọng và choàng ôm lấy Rapunzel. “Mẹ yêu con nhiều lắm, con yêu.”
“Con yêu mẹ nhiều hơn,” Rapunzel lặng lẽ đáp lời, như mọi lần nàng vẫn nói.
“Mẹ yêu con nhất!” Mẹ Gothel thì thầm và hôn nhẹ lên trán Rapunzel, rồi lại soạn sửa để lên đường.
Rapunzel ngước nhìn lên trời cao. Làm sao nàng có thể nghi ngờ tình yêu của mẹ? Nàng cúi xuống và
vẫy chào Mẹ Gothel khi mụ lần nữa biến mất sau những vách núi bao quanh thung lũng… tiến vào thế
giới huyền bí ngoài kia.
Chương 4
Cũng trong lúc ấy, tên trộm bảnh bao Flynn Rider đang vắt chân lên cổ chạy xuyên qua cánh rừng,
nhanh hết sức có thể. Hai anh em nhà Stabbington, đồng bọn của gã, chạy theo sau.
Theo sát gót họ là đoàn kỵ binh của lâu đài. Ngay cả những chú ngựa trắng uy dũng cũng được huấn
luyện thành thục để bắt trộm, hệt như các kỵ binh. Flynn Rider và anh em Stabbington đã đánh cắp
chiếc vương miện vốn thuộc về nàng Công chúa mất tích bấy lâu. Đối với cả vương quốc, đây chẳng
phải chuyện đùa, bởi họ vẫn tin rằng Công chúa của họ một ngày nào đó sẽ trở về, và khi ấy chiếc
vương miện phải sẵn sàng để trao cho nàng! Những kỵ binh hoàng gia sẽ không chùn bước trước bất
cứ
Tên eBook: Disney - Công Chúa Tóc Mây
Tác giả : Nhiều Tác Giả
Thể loại: Sách Thiếu Nhi, Văn học phương Tây
Bộ sách: Disney Pixar
Công ty phát hành: Alphabooks
Nhà xuất bản: NXB Dân Trí
Trọng lượng vận chuyển: 280 g
Kích thước: 13 x 19 cm
Ngày xuất bản: 12/2014
Hình thức: Bìa Mềm
Giá bìa: 39.000 ₫
Chia sẽ ebook : http://downloadsachmienphi.com/
Tham gia cộng đồng chia sẽ sách :
Fanpage : https://www.facebook.com/downloadsachfree
Cộng đồng Google : http://bit.ly/downloadsach
Giới thiệu:
Hay tuyệt! Hết sảy! Thú quá!
Quá được! Thích mê! Ghiền luôn!
5 sao! Yêu cuốn sách này!
Ai mà không thích đọc được cơ chứ? Một cuốn sách hay! Mọi người nên đọc cuốn sách này! Bởi nó
hay lắm lắm lắm! …
Đó là lời nhận xét của một cậu bé năm tuổi được mẹ đọc sách mỗi tối trước giờ đi ngủ; của một cô bé
chín tuổi “bận rộn đọc theo yêu cầu” cho em gái ba tuổi; của một bà mẹ “đọc ké” sách của cậu con
trai chín tuổi; hay chính là lời khuyên “nghiêm túc” của một cậu bé tám tuổi, có em trai lên bốn; là cảm
xúc của mọi người sau khi đọc Nữ hoàng băng giá,Công chúa tóc mây, Ralph Đập phá… trong bộ
Tiểu thuyết thiếu nhi Disney, chuyển thể từ những siêu phẩm điện ảnh chạm đến trái tim con trẻ của
Disney.
Bộ sách đặc biệt dành cho "big fan" của những nàng công chúa Disney, những Quái nhí và anh hùng,
bạn bè đồ chơi đại gia đình Disney. Và hơn tất cả, dành cho những bé em giàu trí tưởng tượng say mê
những câu chuyện thần tiên, những bạn nhỏ đang háo hức tập đọc, và muốn rèn luyện thói quen đọc
sách từ nhỏ!
16 cuốn tiểu thuyết mini kể lại chân thực và sống động toàn bộ chuyện phim với đầy đủ tình tiết thú vị,
bằng ngôn ngữ dễ hiểu, trong sáng. 16 cuốn truyện chữ, từ đầu đến cuối dù không có hình ảnh minh họa
nào nhưng sẽ lôi cuốn bất kỳ ai từng cầm sách trên tay. Bởi không chỉ là những thước phim được
chuyển thể, đó còn là những ô cửa mở ra thế giới văn học. Bởi không chỉ là những chuyện phim dí
dỏm, hài hước với những khung hình lung linh, đó còn là những câu chuyện rất đời, và để lại nhiều bài
học cho trẻ: tình phụ tử cảm động của bố con cá hề, tình chị em tha thiết của hai nàng công chúa, tình
bạn nhí nhố mà khăng khít của cặp đôi hù dọa ưu tú nhất hành tinh, tình cảm gia đình keo sơn, gắn bó
của gia đình siêu nhân, chuyện tình yêu của người máy, chuyện khát khao được làm Người Tốt của một
Kẻ-trót-phải-làm-Kẻ-Xấu, chuyện nàng công chúa dám vượt lên lề thói, để được là chính mình…
Trong Disney - Công Chúa Tóc Mây, một cuộc phiêu lưu kỳ thú hứa hẹn bắt đầu khi tên trộm lõi đời
Flynn Rider gặp Rapunzel, nàng công chúa tóc vàng đơn độc. Đúng ngày tròn 18 tuổi, Rapunzel lên
kế hoạc rời khỏi tòa tháp bí mật, nơi nàng bị giam giữ bấy lâu nay nhưng nàng cần Flynn dẫn đường.
Mời các bạn đón đọc Disney - Công Chúa Tóc Mây.
Rapunzel lớn lên trong một tòa tháp bí mật.
Tên trộm Flynn Rider nghĩ rằng gã đẹp trai gấp bội so với tấm hình Truy nã.
Chú ngựa hoàng cung Maximus không ngừng truy đuổi Flynn.
Anh em nhà Stabbington là đồng bọn của Flynn trong vụ trộm.
Chú tắc kè Pascal khích lệ Rapunzel đối mặt với Flynn.
Rapunzel ngạc nhiên khi lần đầu nhìn kỹ Flynn Rider.
Rapunzel dễ dàng trói Flynn bằng mái tóc của nàng.
Flynn cố gắng quyến rũ Rapunzel bằng vẻ ưa nhìn của mình. Nhưng chẳng ích gì.
Rapunzel vui sướng tuột xuống khỏi tòa tháp lần đầu tiên trong đời!
Cuộc phiêu lưu của Rapunzel làm lộ rõ khí phách thực sự của nàng.
Mở đầu
Ngày xửa ngày xưa, có một giọt nắng từ thiên đường rơi xuống mặt đất. Ở nơi giọt nắng rơi xuống nở
ra một đóa hoa nhiệm màu với sức mạnh chữa lành cho những người bệnh tật, đau yếu.
Một ngày kia, có mụ già tên là Mẹ Gothel đi qua. Mụ vừa lần bước dọc theo triền đồi hiểm trở như
thường lệ vừa khe khẽ hát. Mụ nhìn xuống và phát hiện ra đóa Kim Hoa.
Vừa lúc định hái đóa hoa khỏi mặt đất, mụ nhận ra đóa hoa đang tỏa sáng. Mẹ Gothel cứ hát, cứ hát,
và giọng hát run rẩy của mụ ta dần trở nên khỏe khoắn và trong trẻo. Những khớp xương già nua chẳng
còn đau nhức nữa. Mụ ta nhìn xuống đôi tay nhăn nheo, và nhận thấy tất cả những nếp nhăn đã biến
mất. Đột nhiên, mụ trở lại thời trẻ măng, và đôi mắt mụ bỗng mở to trong một niềm sung sướng ích kỷ.
Thế là, Mẹ Gothel quyết định giữ đóa hoa lại vì muốn tiếp tục sử dụng sức mạnh của nó. Đó là bí mật
của riêng mình mụ mà thôi. Suốt nhiều thế kỷ sau, mụ ta sống một cách mãn nguyện, hát cho đóa hoa
nghe mỗi ngày, khiến nó tỏa sáng, mang theo thứ phép màu có quyền năng giữ mụ mãi trẻ trung và xinh
đẹp. Cũng bởi sự canh giữ đầy tham lam của mụ, chẳng ai được hưởng sức mạnh chữa lành từ đóa hoa
nữa.
Năm tháng trôi qua, một vương quốc nhỏ bé nhưng hạnh phúc mọc lên và phát triển thịnh vượng ở
vùng gần đó. Vương quốc xinh đẹp được bao quanh bởi làn nước xanh thẳm lấp lánh, với những con
sóng dịu dàng óng ánh phản chiếu bầu trời ngập nắng, và hòn đảo này giàu có cả về của cải lẫn tình
thân ái chan hòa giữa người với người. Dù rằng cư dân vương quốc vẫn thường được nghe huyền thoại
về đóa Kim Hoa, nhưng chưa ai từng trông thấy nó. Đó là thứ được nhắc đến trong những câu chuyện
quanh đống lửa vào những đêm đông lạnh giá; dù sự thật là, họ chẳng bao giờ thực sự cần đến đóa
hoa.
Những ngày ấy, dân chúng trong vương quốc vô cùng vui sướng khi nghe tin Hoàng hậu mang thai.
Nhưng chẳng được bao lâu, niềm hạnh phúc của toàn vương quốc vụt tắt. Người ta đồn đại rằng Hoàng
hậu lâm bệnh thập tử nhất sinh. Dường như chẳng còn thứ gì có thể cứu được Hoàng hậu.
Phải thế chăng? Biết đâu chừng đóa Kim Hoa lại chẳng phải một truyền thuyết cổ xưa?
Sẵn sàng làm mọi điều để cứu chữa cho Hoàng hậu, dân chúng mở một cuộc tìm kiếm trong khắp
vương quốc và những vùng lân cận. Họ lùng sục từng ngọn đồi, từng cánh đồng, băng qua núi non và
thung lũng. Thậm chí, họ còn vượt qua vùng nước xanh thẳm, khám phá những vùng đất sỏi đá trơ trọi
ở bờ bên kia.
Mẹ Gothel, người đã chiếm giữ đóa hoa và sống tách biệt khỏi dân chúng trong vương quốc, khi ấy
đang hát với đóa hoa như mọi ngày thì chợt phát hiện những người lạ mặt ở phía xa. Họ lùng sục từng
phân từng ly trên mảnh đất. Đóa hoa của ta! Mẹ Gothel ích kỷ nhủ thầm. Không thể để chúng tìm thấy!
Nó là của ta! Nhưng Mẹ Gothel đã hoàn toàn sai. Đóa hoa kỳ diệu không thuộc về riêng mụ. Và mụ
chẳng thể làm gì để cấm cản những người khác được nhận sức mạnh chữa lành của đóa hoa.
Mẹ Gothel trở nên run sợ. Mụ nhanh chóng lẩn đi và theo dõi những kẻ lạ mặt từ xa khi họ tiến lại phía
gờ đá nơi có đóa Kim Hoa nhiệm màu.
“Tìm ra rồi! Tìm ra rồi!” Những người lạ mặt hét lớn.
Mẹ Gothel nhìn theo, kinh hoàng, khi người canh gác cung điện nhổ cây hoa và mang đi mất. Run rẩy,
mụ bám theo những người lạ mặt khi họ mang đóa hoa quý giá về lâu đài. Rồi mụ tiếp tục ẩn nấp với
hy vọng sẽ nghĩ ra cách để chiếm lại đóa Kim Hoa.
Nhưng đã quá muộn. Đóa hoa được chế thành liều thuốc cho Hoàng hậu đang ốm yếu. Phép màu của
đóa hoa phát huy tác dụng, Hoàng hậu bình phục tức thì! Nhà vua và thần dân trong vương quốc vui
mừng khôn xiết.
Sau đó không lâu, Đức vua và Hoàng hậu bước ra ban công cung điện, bế trên tay nàng Công chúa mới
sinh. Đó là một bé gái vô cùng xinh xắn, mang đôi mắt màu xanh ngọc bích tuyệt đẹp của mẹ cùng mái
tóc dợn sóng vàng rực rỡ như ánh mặt trời. Khoảng sân trước cung điện ngập tràn tiếng reo vui của
dân chúng khi họ lần đầu nhìn thấy nàng Công chúa bé bỏng.
Nhưng Mẹ Gothel, kẻ đang dõi theo trong khoảng tối, lại chẳng được vui mừng như thế. Không có
phép màu của đóa Kim Hoa, mụ trở nên già cỗi mỗi ngày. Sôi sục trong cơn giận dữ, mụ vẫn kiên nhẫn
chờ.
Khi ánh mặt trời nhạt dần và màn đêm dần buông, Đức vua cùng Hoàng hậu thắp một chiếc đèn lồng
rực sáng rồi thả lên bầu trời đêm, chào mừng ngày sinh của Công chúa bé bỏng.
Tất cả tình yêu và hy vọng cho hạnh phúc của Công chúa đều được gửi gắm vào chiếc đèn. Ai nấy đều
nhìn theo chiếc đèn bay lên tận trời cao với tất cả niềm hân hoan.
Nhưng, hạnh phúc của Đức vua và Hoàng hậu chẳng được bao lâu. Đêm khuya hôm đó, khi cả vương
quốc chìm trong giấc ngủ, Mẹ Gothel rón rén lẻn vào phòng Công chúa, tiến lại gần chiếc cũi với khao
khát trả thù. Thoắt một cái, mụ vụt đưa tay về phía đứa trẻ, nhưng rồi bỗng đột ngột dừng lại. Những
lọn tóc vàng óng ả của cô bé mê hoặc Mẹ Gothel. Chẳng thể đừng được, mụ vuốt ve nhè nhẹ mái tóc
và khe khẽ hát, như mụ đã từng làm với đóa hoa biết bao lần trước đây.
Chẳng thể ngờ, mái tóc của cô bé bắt đầu tỏa sáng! Mẹ Gothel sửng sốt đứng nhìn, và bất chợt sung
sướng ngập tràn khi bàn tay già nua lại một lần nữa trở nên căng mịn. Hóa ra sức mạnh của đóa Kim
Hoa đang ẩn giấu trong mái tóc vàng óng của nàng Công chúa nhỏ!
Mẹ Gothel cắt một lọn tóc của Công chúa, mụ ngắm nhìn nó trong bàn tay. Giờ thì mụ có thể mang theo
và sử dụng nó bất cứ khi nào mụ muốn.
Nhưng mọi chuyện chẳng hề như mong muốn. Lọn tóc vàng trong tay Mẹ Gothel nhanh chóng chuyển
sang màu nâu sậm. Mẹ Gothel sửng sốt nhìn lại lọn tóc phía sau gáy Công chúa. Một đoạn tóc nâu ở
đó, đúng nơi lọn tóc vàng đã bị cắt đi. Mụ điên tiết nhận ra rằng, phép màu chỉ hiệu nghiệm khi mụ hát
và vuốt ve mái tóc trên đầu Công chúa!
Giờ mụ chỉ có thể làm một điều duy nhất. Mụ sẽ phải đánh cắp đứa trẻ… và giấu biệt nó khỏi thế giới
loài người, mãi mãi.
Chương 1
Suốt bao nhiêu năm trời, dân chúng trong vương quốc không ngừng tìm kiếm, nhưng họ chẳng bao giờ
tìm ra Công chúa. Chẳng ai biết rằng ở một nơi xa, ẩn trong thung lũng kín đáo, Mẹ Gothel đã tự mình
nuôi nấng đứa trẻ. Để ngăn cô bé trốn thoát, Mẹ Gothel giữ cô bé trên đỉnh một ngọn tháp chon von,
nơi họ coi là nhà của mình.
Mở ra trước mắt cô bé là khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp của thung lũng xanh. Một thác nước bắt
nguồn từ đỉnh những vách núi đá dựng đứng bao quanh, đổ xuống dòng suối lấp lánh và uốn lượn bên
dưới. Trên mặt đất, thảm cỏ ngập đầy hoa và cây lá xum xuê tươi tốt. Và cầu vồng thường hiện ra từ
dòng nước, cong cong mờ ảo bên trên ngọn tháp bằng đá.
Vào ban ngày, Mẹ Gothel thường ra khỏi tháp để hái rau củ và thảo mộc. Có đôi lúc, cô bé dõi theo
Mẹ Gothel đi về phía cuối thung lũng và chui qua một hốc tối dưới chân núi đá, biến mất vào một
đường hầm, đưa mụ ra khỏi tầm mắt của cô bé.
Đường hầm ấy dẫn tới khu rừng phía ngoài thung lũng. Mẹ Gothel luôn đảm bảo rằng không ai nhìn
thấy khi mụ vào và ra khỏi đường hầm. Vì nếu bị ai đó phát hiện, họ hẳn sẽ tìm ra ngọn tháp và cả
nàng công chúa bị đánh cắp.
Mẹ Gothel yêu quý Rapunzel, tên cô gái nhỏ của mụ. Và cô bé cũng yêu thương Mẹ Gothel vô cùng.
Dù sao đi nữa, đó là người mẹ duy nhất – con người duy nhất mà Rapunzel biết đến, hay nhớ được.
Mẹ Gothel cho cô bé ăn, tắm cho cô bé. Mụ dõi theo Rapunzel khi cô bé chập chững những bước đầu
tiên. Và hát ru cô gái nhỏ mỗi ngày, khi mụ vuốt ve và chải mái tóc vàng của cô bé. Rapunzel chưa bao
giờ được biết đến tình yêu thực sự của cha mẹ ruột.
Bốn năm trôi qua yên bình, trước khi Rapunzel lần đầu tiên hỏi Mẹ Gothel, “Mẹ ơi, sao con không
được ra ngoài?”
Mẹ Gothel luôn cẩn trọng khi trả lời cô bé. Mụ biết rằng mụ cần khiến cô bé đủ sợ hãi để không bao
giờ ra khỏi ngọn tháp, chốn an toàn cho cô bé.
“Thế giới bên ngoài là một nơi vô cùng nguy hiểm, đầy rẫy những kẻ tàn nhẫn và ích kỷ,” mụ trả lời.
Mụ không muốn đánh mất Rapunzel. Giờ cô bé dường như đã là một phần của mụ. Mụ nâng niu
Rapunzel như thể một đóa hồng vô giá, hay một viên ngọc quý vậy.
Mẹ Gothel nâng mái tóc của Rapunzel lên. Cô bé với tay ra chạm vào đoạn tóc ở sau gáy. Đó là đoạn
tóc duy nhất ngắn ngủn và sẫm màu.
“Họ chỉ muốn chiếm đoạt phép màu của con cho bản thân,” Mẹ Gothel nói dối khi Rapunzel ngắm nhìn
đoạn tóc mà chính mụ đã cắt đi. “Bởi thế họ đã cắt một đoạn tóc của con.”
“Vâng, thưa Mẹ.” Rapunzel thoáng chút run rẩy. Thế giới bên ngoài hẳn là hiểm nguy vô cùng.
Rồi vào đêm sinh nhật lần thứ tư của mình, Rapunzel nhón gót lẻn đến cửa sổ ngọn tháp. Và cô bé nhìn
thấy giữa bầu trời đêm, hàng ngàn đốm sáng lấp lánh trôi phía bên kia những đỉnh núi bao bọc thung
lũng, hướng về phía bầu trời và những ngôi sao.
Những đốm sáng đó cũng xuất hiện vào đêm sinh nhật thứ năm, thứ sáu và thứ bảy của cô bé. Rapunzel
yêu những đốm sáng lơ lửng ấy. Thậm chí, cô bé bắt đầu tin rằng, vì một lý do nào đó, những đốm
sáng ấy xuất hiện là để dành riêng cho cô.
Rapunzel nào có biết, mỗi năm, Đức vua và Hoàng hậu cùng tất cả thần dân trong vương quốc đều thả
hàng ngàn chiếc đèn lồng thắp sáng như để dẫn đường cho nàng Công chúa mất tích của họ. Họ hy
vọng rằng, một ngày nào đó, ánh sáng ấy sẽ đưa cô trở về nhà.
***
Năm tháng trôi qua, và Rapunzel đã lớn, trở thành một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần với đôi mắt xanh
biếc và mái tóc vàng óng dài đến hai mươi mét – mái tóc dài miên man mà nàng thường dùng làm
chiếc đu, giúp nàng bay vun vút qua những thanh xà trong tháp, rồi làm chiếc cọ để vẽ nên những bức
họa mà nàng yêu thích. Bất chấp cuộc sống đơn độc nơi đỉnh tháp, chẳng điều gì có thể ngăn được sức
sống của Rapunzel.
Sinh nhật lần thứ mười tám đang đến gần, và Rapunzel quyết định rằng, sinh nhật này sẽ phải thật khác
biệt. Ít nhất thì nàng cũng hy vọng như vậy. Nhưng trước hết, Rapunzel sẽ phải thu hết can đảm để xin
Mẹ Gothel một đặc ân to lớn nhất. Mẹ Gothel luôn nói rằng một ngày nào đó, khi Rapunzel đủ lớn, khi
nàng đã sẵn sàng, mụ sẽ cho phép nàng ra ngoài. Ra ngoài cơ đấy! Rapunzel chỉ có thể tưởng tượng về
thế giới bên ngoài ấy, nơi cô được thấp thoáng nhìn thấy qua khung cửa sổ, một nơi đầy những sinh vật
và cây cối, những cảnh sắc, âm thanh, và mùi hương mà cô chưa từng biết đến!
Rapunzel thấp thỏm mong ngóng rằng Mẹ Gothel cuối cùng cũng chấp nhận cho nàng ra ngoài. Nàng
cần phải tìm ra những đốm sáng trôi dạt bí ẩn ấy từ đâu đến!
Chương 2
Mở toang cánh cửa sổ của tòa tháp, Rapunzel nhoài người ra ngoài bệ cửa, hít thở không khí trong
lành của buổi sáng. Không gian ngoài kia dường như luôn có thứ mùi hương dễ chịu hơn bên trong tòa
tháp, không khí ngoài cửa sổ cũng mát mẻ và tươi mới hơn. Trên chậu dâu tây đặt bên cạnh, chú tắc kè
Pascal với màu da xanh nhảy ra chào đón nàng. Pascal, người bạn duy nhất của Rapunzel đang nhấp
nháy đôi mắt to cồ cộ nhìn cô gái, đầy rạng rỡ. Cậu ta có thể đổi màu da sang bất cứ màu nào. Như lúc
này đây, cảm nhận được tâm trạng của Rapunzel, cậu ta lập tức đổi sang màu vàng rực rỡ.
Như mọi khi, Pascal biết rõ điều gì là tốt nhất cho Rapunzel. Nàng muốn được ra ngoài! Pascal nhắp
đuôi qua ngưỡng cửa sổ, ra dấu rủ nàng ra khỏi ngọn tháp cùng cậu. Nhưng Rapunzel lắc đầu. Nàng
không thể ra ngoài. Nàng cần được Mẹ Gothel cho phép trước đã. Điều đó làm Pascal cụt hứng đôi
chút.
“Ôi thôi nào, Pascal,” nàng tươi cười nói với chú tắc kè bé xíu khi ra hiệu cho Pascal vào lại trong
tháp. “Trong này cũng đâu đến nỗi chán lắm.”
Nàng dùng mái tóc vàng để kéo một chiếc đòn bẩy. Cánh cửa sổ bằng gỗ dày che kín những khung cửa
phía trên đầu nàng, nơi đỉnh ngọn tháp, bật mở. Cả tòa tháp ngập tràn trong ánh nắng, những đốm bụi
lấp lánh khắp không gian. Một ngày mới sắp bắt đầu – ngày mà nàng sẽ xin Mẹ Gothel đưa nàng đi
ngắm những đốm sáng lấp lánh!
Ngọn tháp cho hai mẹ con một không gian sống nhỏ − cao nhưng lại hẹp. Ở gian chính có một chiếc
bếp nhỏ cùng với phòng khách, nơi đặt chiếc lò sưởi khổng lồ. Khung cửa sổ Mẹ Gothel dùng để ra
vào nằm ở một phía ngọn tháp. Mẹ Gothel ngủ trong một phòng ở ngay tầng tháp ấm cúng thoải mái
này.
Bước lên những bậc thang gỗ uốn lượn sẽ tới một gác xép nhỏ, chính là phòng của Rapunzel. Ở đây,
nàng có một hộp màu, một chiếc đàn ghi-ta cùng chiếc giường nhỏ xíu cho Pascal.
Rapunzel vẫn thường bận rộn suốt cả ngày. Nhưng hôm nay, Pascal cảm nhận được sự phấn khởi khi
nàng làm những công việc hàng ngày, từ lau chùi, quét dọn, phủi bụi đồ đạc, lau sàn nhà làm bằng
những tấm gỗ vàng dày và phiến đá bóng loáng, giặt chiếc váy màu tím nhạt duy nhất. Rồi nàng ngồi
chơi đàn. Nàng đã tự học cách chơi, hẳn nhiên là vậy, nhưng những giai điệu ngân lên từ dây đàn vô
cùng đẹp đẽ.
Nàng có vài tấm tranh ghép hình vẫn thường xếp vào và gỡ ra luôn. Khi cảm thấy bực bội, Rapunzel
thường chơi phi tiêu. Nàng nhắm khá giỏi, và đặt mục tiêu ở mọi ngóc ngách, xó xỉnh để thử thách bản
thân với độ khó tăng dần. Một ngày nào đó, nàng sẽ chế tạo ra một chiếc phi tiêu có thể bay xuyên qua
thung lũng, và cắm vào một trong những vách đá phía xa kia. Nhưng ngày đó còn xa xôi lắm. Rapunzel
cũng thích đọc sách vô cùng! Nàng có đúng ba cuốn sách, đều đã thuộc nằm lòng, một cuốn về nghệ
thuật nấu nướng – thứ giúp nàng rất nhiều trong chuyện bếp núc, một cuốn về địa chất, và một cuốn về
thực vật. Nàng cực kỳ yêu thích cuốn sách về thực vật. Đó là cuốn sách nhiều màu sắc nhất, và giải
thích về mọi thứ mọc phía ngoài kia!
Pascal gắng kiên nhẫn khi Rapunzel làm đi làm lại những việc đó, nhưng đôi khi, cậu ta chẳng thể ngăn
mình đảo mắt ngán ngẩm. Thật là chán chết! – nhất là khi nàng chải mái tóc hàng mấy giờ liền.
Sáng nay, khi nàng xong xuôi hết việc nhà, chơi ghi-ta, xếp hình, đọc sách và chải tóc… Rapunzel
nhoẻn miệng cười với Pascal. Như thường lệ, nàng dành việc mình yêu thích nhất để làm cuối cùng: vẽ
tranh! Đó chính là niềm đam mê của nàng. Những bức tường của tòa tháp phủ đầy tranh của nàng. Tung
một đoạn tóc vàng lên xà nhà, nàng nhấc bổng chính mình lên, hướng về khoảng tường yêu thích.
Nhưng hôm nay, khi kéo chiếc rèm đỏ che phủ bức vẽ, nàng nhìn nó theo một cách hoàn toàn khác. Một
hình ảnh phỏng theo những gì nàng nhìn thấy từ khung cửa sổ − cảnh tượng ban đêm với những đốm
sáng rực rỡ bay lên bầu trời.
Rapunzel kéo hộp màu vẽ ra, định một khoảng trống nhỏ mà nàng muốn lấp đầy. Sau khi đã vẽ xong
toàn bộ khung cảnh, nàng vẽ thêm chính mình vào đó, nhỏ bé và sẵn sàng tiến vào khu rừng phía sau
đường hầm – để ngắm nhìn thế giới bên ngoài thung lũng bé nhỏ.
Đột nhiên, Rapunzel nghe thấy giọng mẹ. “Rapunzel!” Mẹ Gothel cất tiếng gọi vang từ phía ngoài tòa
tháp. “Rapunzel! Thả tóc xuống đi nào!”
Rapunzel há hốc miệng. Thời khắc ấy đã đến! Nàng hít một hơi thật sâu và quay qua Pascal, nhận một
nụ cười đầy khích lệ từ chú tắc kè xanh.
Chương 3
“Được rồi,” Rapunzel nói với Pascal, cố gắng tỏ ra bình tĩnh. “Chẳng có gì to tát cả, cứ theo kế hoạch
mà làm thôi. Tớ sẽ nói, 'Mẹ ơi, con có điều này muốn hỏi!'…” Và giọng nàng bỗng lí nhí, “Suốt mười
tám năm nay.” Trái tim Rapunzel chùng xuống. Có khi nàng vẫn chưa sẵn sàng ra ngoài.
Pascal chòng chọc nhìn Rapunzel, rồi uốn thân hình tí xíu, ưỡn ngực ngụ ý rằng nàng hãy dũng cảm lên.
“Ừ tớ biết, Pascal ạ.” Rapunzel rất đỗi cảm kích trước sự động viên. “Đi thôi nào,” nói rồi nàng ra
hiệu cho chú ta trốn đi. “Đừng để mẹ thấy cậu.” Mẹ Gothel chẳng đời nào chấp nhận một loại thú nuôi
nào hết.
Pascal gật đầu, và hóa mình nom giống hệt những phiến đá lò sưởi.
Phía dưới kia, Mẹ Gothel hét lớn, “Rapunzel! Đứng mãi dưới này chẳng làm mẹ trẻ lại tí nào đâu!”
Rapunzel vội lao về phía cửa sổ.
“Con đây mẹ ơi!” Rapunzel hô to. Nàng vắt mái tóc vàng lên chiếc ròng rọc bên ngoài cửa sổ và thả
cuộn tóc xuống. Ngay khi Mẹ Gothel đặt một chân vào vòng tóc, Rapunzel bắt đầu chầm chậm kéo mụ
lên cửa sổ tòa tháp. Đây quả thực là một công việc khó nhọc!
“Chào mẹ!” Rapunzel hụt hơi nói.
“Rapunzel, sao con có thể làm được chuyện này mỗi ngày nhỉ? Chắc phải kiệt sức mất!” Mẹ Gothel
vừa leo vào vừa nói.
“Ôi, có gì đâu mẹ.” Rapunzel hào hứng đáp lại.
“Thế thì con còn làm trò gì mà lâu quá vậy?” Mẹ Gothel buột miệng, rồi lập tức giả lả nói thêm với
giọng điệu ngọt ngào nhất mà mụ có thể tạo ra, “Chà, mẹ chỉ trêu con thôi mà.”
Nhưng lúc ấy, Rapunzel chỉ lăm lăm tập trung vào mối quan tâm lớn nhất của nàng.
“À, mẹ ơi…” Nàng ngập ngừng. Nhưng Mẹ Gothel liền ngắt lời.
“Ôi Rapunzel, hãy nhìn vào gương mà xem. Con biết mẹ thấy điều gì không?” mụ kéo Rapunzel lại bên
với một cái ôm hờ. “Mẹ nhìn thấy một cô gái trẻ trung, tuyệt đẹp, mạnh mẽ và đầy tự tin.”
Rapunzel ngượng ngùng lắm, để rồi nhận ra Mẹ Gothel đang nói về hình phản chiếu của chính mụ
trong gương!
“À… mẹ ơi?” Rapunzel lại bắt đầu, ngập ngừng đầy căng thẳng. “Mẹ biết đấy, ngày mai là con tròn
mười tám tuổi. Và con… con muốn xin… một món quà sinh nhật con hằng mơ ước… thực ra thì con
đã muốn mấy năm nay rồi cơ…”
Mẹ Gothel lắc đầu vẻ sốt ruột. “Ôi Rapunzel, con có thôi lầm bầm đi không? Con thừa biết mẹ cảm
thấy thế nào rồi mà. Lầm bà lầm bầm, nghe bực mình hết sức!”
Rapunzel thở dài, nhưng Pascal ra hiệu cho nàng phải nói tiếp.
Rapunzel gật đầu và thốt lên, “Con muốn xem những đốm sáng bay!”
Mẹ Gothel hoàn toàn choáng váng. Bản thân Rapunzel cũng choáng váng không kém. Nói rồi! Nàng
nghĩ. Cuối cùng mình cũng nói ra rồi!
“Con nói gì?” Mẹ Gothel sửng sốt hỏi lại.
“Dạ,” Rapunzel đáp lời, “con mong sinh nhật năm nay mẹ sẽ đưa con đi xem những đốm sáng bay.”
“Ý con là những ngôi sao ấy hả?” Mẹ Gothel hỏi với hy vọng rằng Rapunzel vẫn còn nhỏ để phỉnh
phờ.
Rapunzel lắc đầu quầy quậy. “Chuyện là thế này mẹ ạ,” nàng hào hứng nói, “con vẫn vẽ lại những ngôi
sao, và chúng chỉ luôn đứng im một chỗ. Nhưng những thứ này khác lắm! Năm nào chúng cũng xuất
hiện vào sinh nhật con! Chỉ đúng vào sinh nhật con thôi! Và con không thể không nghĩ chúng là dành
riêng cho mình!”
“Con cần phải đi xem chúng, mẹ ạ,” nàng nói tiếp. “Và không phải chỉ nhìn từ cửa sổ − mà xem tận
mắt ấy! Con cần phải biết chúng là gì.”
Mẹ Gothel cố tỏ ra bình tĩnh. “Đi ra ngoài ấy hả?” mụ vừa nói vừa vắt óc suy tính. “Sao thế,
Rapunzel, con biết vì sao chúng ta phải sống tít trên tháp này mà.”
“Con biết ạ...” Một thoáng rùng mình lướt qua sống lưng nàng khi Mẹ Gothel miêu tả những con người
khủng khiếp, đáng sợ, những gã côn đồ và kẻ lưu manh, với móng vuốt sắc nhọn và vũ khí đầy mình.
Mẹ Gothel cứ nói mãi, cho đến khi cảm thấy Rapunzel đã hiểu được rằng nàng phải có trách nhiệm
bảo vệ món quà trời ban: mái tóc vàng màu nhiệm. Rồi mụ cứng rắn nói, “Rapunzel. Đừng bao giờ đòi
mẹ ra khỏi tòa tháp này một lần nào nữa!”
“Vâng, thưa mẹ,” Rapunzel ngoan ngoãn đáp lời, lòng buồn rầu vô hạn.
“Ôi…” Mẹ Gothel đổi ngay giọng và choàng ôm lấy Rapunzel. “Mẹ yêu con nhiều lắm, con yêu.”
“Con yêu mẹ nhiều hơn,” Rapunzel lặng lẽ đáp lời, như mọi lần nàng vẫn nói.
“Mẹ yêu con nhất!” Mẹ Gothel thì thầm và hôn nhẹ lên trán Rapunzel, rồi lại soạn sửa để lên đường.
Rapunzel ngước nhìn lên trời cao. Làm sao nàng có thể nghi ngờ tình yêu của mẹ? Nàng cúi xuống và
vẫy chào Mẹ Gothel khi mụ lần nữa biến mất sau những vách núi bao quanh thung lũng… tiến vào thế
giới huyền bí ngoài kia.
Chương 4
Cũng trong lúc ấy, tên trộm bảnh bao Flynn Rider đang vắt chân lên cổ chạy xuyên qua cánh rừng,
nhanh hết sức có thể. Hai anh em nhà Stabbington, đồng bọn của gã, chạy theo sau.
Theo sát gót họ là đoàn kỵ binh của lâu đài. Ngay cả những chú ngựa trắng uy dũng cũng được huấn
luyện thành thục để bắt trộm, hệt như các kỵ binh. Flynn Rider và anh em Stabbington đã đánh cắp
chiếc vương miện vốn thuộc về nàng Công chúa mất tích bấy lâu. Đối với cả vương quốc, đây chẳng
phải chuyện đùa, bởi họ vẫn tin rằng Công chúa của họ một ngày nào đó sẽ trở về, và khi ấy chiếc
vương miện phải sẵn sàng để trao cho nàng! Những kỵ binh hoàng gia sẽ không chùn bước trước bất
cứ
 





